Thơ văn

Nghề giáo viên
Nghề giáo nghèo vốn dĩ lẽ tự nhiên

Chẳng có tiền... mà tiền là sách vở
Chỉ có tâm với nỗi lòng trăn trở
Học trò mình thành trò giỏi, con ngoan.

Nghề giáo nghèo cũng đâu có kêu than
Vẫn vui tươi vẫn cứ cười hớn hở
Khi biết trò như muôn hoa rực rỡ
Vượt khó khăn cập bến ước mơ đời.

Nghề giáo nghèo đâu phải nghèo người ơi!
Cả khung trời tình thương yêu đùm bọc
Dẫu ngày ngày vẫn trăm ngàn khó nhọc
Đâu xá gì đâu ngại vẫn trẻ trung.

Nghề giáo mình cuộc sống thật ung dung
Ngày lên lớp đêm về trang giáo án
Vắt óc suy tư ta lại tìm phương án
Học sinh mình học tập tốt là vui.

(Thơ: Nguyễn Hải)


Bài viết liên quan