THƯƠNG CÔ GIÁO VÙNG CAO

Thương em, thương cả vùng cao
Tuổi xuân chan chứa má đào trẻ trung
Ở xuôi đâu có ngại ngùng
Lên đây em dạy sống chung đồng bào
Sáng chiều mây phủ núi cao 
Mùa đông buốt giá ai nào đủ chăn
Học trò còn thiếu cái ăn
Nói chi sách vở áo khăn đến trường
Đêm hoang mưa ướt mặt đường
Cô đơn nhìn gió giỡn sương mà buồn
Việc xong chỉ biết nằm giường
Vùng cao xa vắng ra đường mà chi
Rồi ai cũng nghĩ xuân thì
Còn em dứt khoát bước đi theo nghề
Vùng cao sẽ ở không về
Mặc cho duyên số nó kia thế nào.

Bài viết liên quan